Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

- 631 người online , 80 thành viên
 
Tất cả các diễn đàn
Giáo dục, đào tạo, học đường
 

Du họcĐề thi - Đáp án[Public] Giáo dục đào tạoSinh viênHọc sinhGia sư - luyện thi


   Du học
 
  Du học - Đôi điều tản mạn


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
Đánh dấu chủ đề   Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    1 người đang xem chủ đề này, trong đó có 0 thành viên

Tìm trong chủ đề này: ( )

<<Các chủ đề trước... Các chủ đề tiếp theo>>



Trang: 
   << Đầu  |  Trước  |  Sau  |   Cuối >>
Tác giả Chủ đề này đã có 514027 lượt đọc và 969 bài trả lời  
     
( 55 người bầu )
  
jhu
Thành viên mới


,Vietnam
Thành viên từ 01:47, 19/03/05


Hiện có 445
Đã được 2 người bình chọn (5.00)

   
ID bài viết: 4271075

Gửi bác Sunflower và mọi người chùm ảnh về hoa sưa Hà Nội



















Gửi lúc 17:31, 10/05/05Về đầu trang

toetvn
Thành viên mới


,Vietnam
Thành viên từ 13:01, 19/06/05


Hiện có 5
Chưa có ai bình chọn

   
ID bài viết: 4388770
     
( 1 người bầu )

haha. đúng là tản mạn , nhưng trên không phải hoa sữa đâu thì phải. hoa sữa thì khác cơ mà.
có điều mấy cái ảnh thì đẹp thật.

Gửi lúc 13:22, 19/06/05Về đầu trang

ivies
Thành viên mới


,Netherlands
Thành viên từ 11:10, 03/01/04


Hiện có 1350
Đã được 3 người bình chọn (5.00)

   
ID bài viết: 4391298

Trích từ bài của toetvn viết lúc 13:22 ngày 19/06/2005:


haha. đúng là tản mạn , nhưng trên không phải hoa sữa đâu thì phải. hoa sữa thì khác cơ mà.
có điều mấy cái ảnh thì đẹp thật.



Toetvn đọc lại đi- bạn ý bảo là hoa sưa cơ mà, có phải hoa sữa đâu! Hoa sữa màu xanh kia! còn hoa sưa thì màu trắng!
NHỚ HÀ NỘI QUÁ

In the corner beside my window


there hangs a lonely photograph

Gửi lúc 21:00, 20/06/05Về đầu trang

kedadoan
Thành viên mới


,Vietnam
Thành viên từ 18:37, 20/07/05


Hiện có 692
Chưa có ai bình chọn

   
ID bài viết: 4468417

I need your help!
Tôi đã sống tốt, trong sự chọng vọng của mọi người, và giờ đây, tưởng chừng như những gì mình đạt được là con số 10 che đi số 1!

Bước vào đại học, tôi đến với cuộc săn lùng học bổng do gia đình và cũng do nhiều lý do cá nhân khác (trừ mong muốn đích thực của tôi)! Lúc đó, tôi biết, du học không là thiên đường! Du học đồng nghĩa với chữ KHỔ!
Nhưng trái tim quá nhiệt huyết của thanh niên, tuổi trẻ cứ hối thúc tôi nghĩ rằng (cố tình làm như rằng) người ta chịu khổ được, mình cũng chịu khổ được. Thầm lặng đọc những bài các bậc tiền bối trong box, tôi thật sự khâm phục, nhưng từ dưới sâu thẳm, cái hiếu thắng nói rằng, mình cũng sẽ như thế, khi mình đi du học...
1 năm sau, là bây giờ đây, tôi nhận được học bổng đi Nhật, với lời ca ngợi của nhiều giáo viên...

Nhưng đó cũng là lúc tôi nhận ra, tôi không thực sự sẵn sàng cho cái mà 1 năm qua tôi đã chuẩn bị: đi du học! Cũng là đọc lại hàng chục trang các bài viết trong "tản mạn", nhưng ngòai cảm giác khâm phục như xưa, đó là 1 cảm giác sợ...
1 năm qua, ngay tại đây, Hà Nội thân thương, tôi đã thay đổi. Chính trong vòng tay gia đình và bạn bè, tôi đã khác. Quá nhiều điều đã xảy ra trong 1 năm tìm đường thoát khỏi VN, cả lớn lẫn nhỏ, và hơn cả là sự suy ngẫm của tôi... Không còn sự hiếu thắng ngày xưa... Đọc lại những bài viết ở mục này mà 1 năm trước đây tôi từng đọc, tôi nổi gai ốc khi nghĩ đến khi tôi sẽ gặp phải những tình huống như thế. Tôi sợ, bởi vì... tôi đã từng suýt vấp ngã, một cú vấp tưởng chừng như không thể chấp nhận nổi, ngay cả trong ý nghĩ, một lỗi mà ngay chính tôi cũng không thể tưởng tượng nổi là mình có thể hành động ngu xuẩn như vậy... cùng nhiều lần vấp ngã trong ý nghĩ và nhiều nhiều lần sẵn sàng vấp ngã trong ngu xuẩn.... May mắn, đời đã không để tôi vấp ngã.
Giờ đây, khi thời điểm lên máy bay chỉ là vấn đề thời gian, I get scared! Tôi tự hỏi, làm sao mình có thể chống chọi lại mọi thứ, khi mà, ngay ở Hà Nội, tôi đã không thể? Tôi đã phó mặc mọi thứ khi tôi buồn chán, nhưng số phận vẫn tạo ra sự may mắn cho mình. Trớ trêu thay, may mắn có lẽ thường thấy trong chuyện cổ tích nhiều hơn là cuộc sống thực. Tôi càng sợ hơn nữa, khi tôi biết, Nhật có lẽ là một trong những môi trường du học khắc nghiệt nhất giữa các "thiên đường"! Tôi thấy mình sao mà yếu đuối!
Các bậc tiền bối, hãy làm ơn nói em biết, bến bờ nào đã lưu giữ mọi người khỏi sóng xô bể cả? Đâu là nguồn sức mạnh để sống và chiến đấu nơi đất khách quê người? Em đang chới với, không biết bám víu vào đâu... Deadline sắp đến...
Chia sẻ với lũ bạn, chúng nó còn quá trẻ và không có kinh nghiệm để hiểu! Chia sẻ với cha mẹ, sợ cha mẹ sẽ lo... Bởi trong mắt mọi người, em là một con người có cá tính độc lập, mạnh mẽ, thông minh, mẫu mực, in fact, I feel I''m not and get scared!
Lần đầu tiên trong đời, tôi phải thành thực với bản thân rằng, I can''t help myself! Tôi nên chuẩn bị những hành trang gì cho trái tim tôi, khi rời chân khỏi Hà Nội thân yêu?
Mong nhận được tin của mọi người, chúc box vui!
(Hình như trong box mình co mục nói về những lúc ups and downs, mà tìm mãi không thấy?)


Gửi lúc 21:36, 20/07/05Về đầu trang

sleeping_beauty
Thành viên mới


,Vietnam
Thành viên từ 08:17, 22/05/03


Hiện có 2016
Đã được 24 người bình chọn (4.83)

   
ID bài viết: 4471047

Noi với bạn thế nào nhỉ. Nói rằng du học vui lắm, sung sướng lắm, thiên đường lắm thì không phải. Cuộc sống nơi đất khách là 1 chuỗi ngày cố gắng, đấu tranh, và cô đơn. Ngay đến bản thân tôi đã từng nghĩ mình là người mạnh mẽ, ý chí mà cũng nhiều lúc tự hỏi mình rằng mình có sai lầm không khi chọn con đường này, rằng mình có thật sự mạnh mẽ không.
Người ta nói rằng mỗi người đều có 1 ''comfort zone" của mình. Khi ra khỏi cái zone đó người ta không tránh khỏi những cảm giác hoang mang, đơn độc, và cả yếu đuối nữa. Hãy tin rằng bất kỳ 1 du học sinh nào cũng đã có những giờ phút thất vọng, cô đơn, và kiệt sức.
Nhưng nếu nói du học chỉ toàn những nỗi khổ và nỗi buồn thì không đúng. Nếu bạn chờ đợi ở nó toàn niềm vui, bạn sẽ thất vọng. Nếu bạn sợ hãi nó, bạn sẽ không nhìn thâý được những sắc màu của nó. Du học không là thiên đường cũng không là địa ngục, nó là sự trải nghiệm mà qua đó con người ta lớn lên, và thực sự hiểu mình muốn gì.
Nói vậy chẳng phải là bạn ở nhà thì bạn sẽ không trải nghiệm, không trưởng thành được. Du học chỉ mang lại cho bạn cơ hội để sự trải nghiệm ấy phong phú hơn, đa dạng hơn. Mà sự trải nghiệm thì luôn là điều tốt.
Quan trọng bạn hãy nhìn lại mục đích sự ra đi của mình. Bạn đã quyết tâm đi học vì sao, vì bạn thực sự muốn trau dồi kiến thức, vì bạn muốn được đi đây đó. Dù vì lý do nào đi chăng nữa thì bạn NÊN có sự say mê với nó, và phải có niềm tin rằng quyết định của mình là đúng. Chỉ có sự say mê và niềm tin mới có thể cho bạn đủ động lực để vượt lên và tìm thấy niềm vui ngay trong những lúc khó khăn nhất.
Từ tưởng tượng đến thực tế là 1 khoảng cách rất xa. Những gì mọi người viết trong này chỉ là những trải nghiệm của riêng họ mà thôi. Thực tế có thể xấu hơn thế rất nhiều, có thể tốt hơn thế rất nhiều. Rất tiếc là bạn không thể lấy kinh nghiệm của người khác làm kinh nghiệm của mình. Điều duy nhất bạn có thể làm để tích luỹ kinh nghiệm là hãy trải nghiệm.
Chúng ta không bao giờ biết điều gì sẽ xảy đến ngày mai. Điều duy nhất mà chúng ta có thể làm là chuẩn bị cho nó.
Hãy nhớ, bạn là người duy nhất quyết định thế nào là tốt cho mình.
Lý thuyết nhiều quá, các bác khác vào khuyến khích bạn này vài câu đi nhi

Gửi lúc 13:32, 21/07/05Về đầu trang

ivies
Thành viên mới


,Netherlands
Thành viên từ 11:10, 03/01/04


Hiện có 1350
Đã được 3 người bình chọn (5.00)

   
ID bài viết: 4474109

Bạn gì đó sắp sang Nhật ơi! tớ chỉ mới xa nhà 6 tháng nên cũng chẳng có nhiều kinh nghiệm. nhưng tớ tin rằng, những ai đã từng đi du học đều rút ra một điều rằng: " có rất nhiều điều tưởng không thể làm được nhưng rồi cũng vẫn vượt qua". Đó không phải chỉ là một câu nói, đó là câu chuyện thật của rất rất nhiều người. Tất nhiên, nó sẽ rất khó khăn.
Cuối cùng thì 6 tháng cũng trôi qua- vừa trọn một semester! 6 tháng quả là một quãng thời gian không dài. Nhưng nhìn lại nó, tớ cảm thấy mình có quyền tự hào về chính mình.
Tớ tin rằng rồi bạn cũng sẽ có cảm giác như tớ. Tin vào chính mình, bạn nhé! Sẽ có những lúc rất rất khó khăn đấy! Nhưng chúng ta hãy nhìn về tương lai. Tưởng tưọng xem, khi chúng ta đã trải qua 1 chặng đường dài như bác Netwalker rồi bác CXR... vào box này và kể lại cho những chặng đưong của mình. Thật thú vị phải không? bạn nên đọc lại từ những trang đầu của topic này với những ngày đầu tiên đi du học của CXR, rồi sau đó là những ngày đầu tiên của nhiều thành viên khác nữa. Rồi cả những ngày kế tiếp cảu mọi người. Vẫn chẳng có gì là dễ dàng cả! Thậm chí, còn khó khăn hơn những gì mà bọn mình được đọc ở đây vì có rất nhiều thứ, thực sự không diễn đạt bằng lwòi đươc!
Cố gắng hết mình ngày hôm nay để có thể hy vọng vào ngày mai (chí ít, tụi mình còn có một tương lai để hy vọng!)! Và niềm hy vọng đó sẽ là sức mạnh cho bạn trong những ngày sắp tới.
Tớ viết những dòng này cho bạn, và cho chính tớ!

In the corner beside my window 


hangs a lonely photograph

Gửi lúc 04:34, 22/07/05Về đầu trang

kedadoan
Thành viên mới


,Vietnam
Thành viên từ 18:37, 20/07/05


Hiện có 692
Chưa có ai bình chọn

   
ID bài viết: 4498029

cảm ơn 2 bạn sleeping beauty và ivies rất nhiều!
Minh đã đọc đi đọc lại 2 bài reply rất nhiều, và sau khi suy nghĩ rất nhiều, mình quyết địnhh là không nên suy nghĩ nữa!
Chẳng biết đó có phải là lảng tránh sự thật không, nhưng mình nghĩ rằng, mình có lo, cũng chẳng giải quyết được gì!
Hay thật đấy, bởi kết luận trên, mình đã dùng để khuyên rất nhiều người, vậy mà lúc bấn trí, mình lại chẳng nghĩ ra được như vậy!
Cảm ơn 2 bạn rất nhiều, mình ra cố gắng chuẩn bị thật tốt cho chuyến đi sắp tới (mặc dù thật sự bây giờ mình vẫn không biết là cần chuẩn bị cái gì???)
Mình là người duy nhất quyết định cái gì là tốt cho mình, phải không, sleeping_beauty?
ganbate kudasai ne, phải không, ivies!
Cho mình hỏi, lúc bạn nhớ nhà, bạn đã làm gì? chat, viết thư, gọi điện....? wat u do if all is not enough? bạn đã làm gì khi trong đầu bạn không nghĩ được việc gì khác hơn là ngay lập tức mua vé máy bay trở về Việt Nam?
Cảm ơn các bạn nhiều lắm!

Gửi lúc 18:22, 27/07/05Về đầu trang

ivies
Thành viên mới


,Netherlands
Thành viên từ 11:10, 03/01/04


Hiện có 1350
Đã được 3 người bình chọn (5.00)

   
ID bài viết: 4498325

Hồi mới sang tệ lắm, ivies không dám gọi điện, cũng chẳng dám gửi mail. Nhiều lúc, thấy mẹ online mà không dám gọi , toàn để invisible. Một lúc sau, nhận được mail của mẹ, vừa đọc vừa ngồi khóc ngay giũa thư viện của trường. Nhưng có mỗi ivies như thế chứ mọi người mạnh mẽ và cứng rắn lắm!
Cũng chẳng nói đâu xa, mới cuối tuần trước, gặp đứa bạn trên mạng, ivies tuyên bố thẳng thừng "tao về đây mày ạ" . Lúc đấy, thực sự đúng là không thể nghĩ đến cái gì hơn là mua vé máy bay về nhà và cảm giác là không cái gì có thể ngăn nổi mình làm việc đó!
Nhưng rồi những khoảnh khắc đó cũng qua mau. Rồi bạn sẽ thấy có rất nhiều việc để làm và vô vàn điều thú vị để khám phá ở một đất nước và một môi trương mới.
Bạn có học bổng, vậy là may mắn hơn rất nhiều người vì bạn không phải lo lắng về tài chính. Rồi biết đâu, bạn lại tìm được những người bạn mới tâm đầu ý hợp (nhất là nếu tìm được nguời iu) thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều vì có một người bạn ở bên và chia sẻ cùng với bạn.
Còn nếu không may mắn (như ivies), cũng vẫn sống tốt như thường, những lúc khó khăn quá lại tự nói với chính mình "Cứ bình tĩnh, rồi mọi chuyện cũng ổn thôi!" ...và rồi, đúng là nó cũng ổn thật - mặc dù chỉ là tạm thời!

In the corner beside my window 


hangs a lonely photograph

Gửi lúc 20:33, 27/07/05Về đầu trang

white_poplar
...Come what may the sun will always rise - And bring the light, and bring the light....

Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


,Australia
Thành viên từ 10:41, 28/04/04


Hiện có 7219
Đã được 54 người bình chọn (4.85)

   
ID bài viết: 4500659

Khi trong đầu chỉ còn ý nghĩ muốn đặt vé máy bay về VN thì việc đầu tiên là gọi về nhà và.. khóc. Những lúc thế, cố kìm lại chỉ làm mình them nặng nề.. Cứ gọi về nhà để được nghe giọng ba mẹ chắc chắn sẽ cảm thấy đỡ hơn… Tìm đến bạn bè nữa, những người xung quanh mình ấy..

Kì lạ thật đấy, tớ mới chỉ có cảm giác ấy dạo gần đây… Người ta nói ở một nơi lâu lắm rồi sẽ cảm thấy đấy là nhà mình. Cũng có lúc mình cảm thấy thế.. Nhưng rồi, như ra khỏi một giấc mơ, chợt nhận ra nơi đây sao mà trống vắng đến thế? Những lúc đấy chỉ còn muốn trở về; muốn bỏ lại, vứt đi tất cả những gì mình đã có nơi đây.. Có lẽ mình mệt mỏi quá rồi chăng?


You'll never change what's been and gone,
May your smile,
Shine on
Don't be scared
Your destiny will keep you on,
Cos all of the stars,
Have faded away,
Just try not to worry,
You'll see them some day,
Just take what you need,
And be on your way,
And stop crying your heart out!

Gửi lúc 12:58, 28/07/05Về đầu trang

daisu
Thành viên mới


,Vietnam
Thành viên từ 18:31, 04/08/02


Hiện có 1916
Đã được 1 người bình chọn (5.00)

   
ID bài viết: 4501610


Xin chào cả nhà!
Em đã đọc một loạt bài về cuộc sống của người Việt vào khoảng những năm 80 và 90 trên diễn đàn ttvnol. Nhưng hiện nay không tìm lại được nữa. Bác nào đã đọc và còn nhớ link hoặc lưu lại cho chỉ em với.

XIn cám ơn rất nhiều.


Gửi lúc 17:27, 28/07/05Về đầu trang

 
Các chủ đề liên quan

Đề nghị các bạn tuân thủ qui định của diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.


Trang chủ |  Đăng ký |  Các diễn đàn |  Các bài mới đăng |  Bài gần đây nhất |  Tìm kiếm |   Sự kiện |  Sổ lưu niệm |  Từ điển |  Download  |   Thành viên |   Trưng cầu  |  Hướng dẫn |  Trang cá nhân |  Sửa thông tin riêng |  Danh sách bạn |  Các đánh dấu |  Ai đang làm gì?

TTVNOL.com (c) 2008 TTVN

Sử dụng phần mềm TTVN Forum 8.5


3.359375